Joseph Pham
Mỗi ngày thứ Bảy tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp – Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng – Tp.HCM đều có các thánh lễ tôn kính Đức Mẹ nếu tôi nhớ không lầm thì có ít nhất 3 thánh lễ như thế trong cùng một ngày bắt đầu từ sáng cho đến chiều tối. Trong thánh lễ ta thấy luôn luôn có phần khấn xin Mẹ và tạ ơn Mẹ vì muôn ơn lành ngài đã ban cho những người khấn xin. Có rất nhiều lời khấn xin khác nhau được xướng lên cùng Mẹ: xin chữa lành bệnh thể lý, chữa lành tâm hồn, trả nợ, làm ăn tấn tới, bình an, thành đạt… Đó chính là những nhu cầu rất thiết yếu của con người kêu khẩn lên Mẹ trong cuộc sống của mình. Thế nhưng tôi rất ít thấy ai xin Mẹ giống như Vua Salomon xin Chúa trong Kinh Thánh – Ơn Khôn Ngoan.
Lời Chúa trong Sách Các Vua quyển thứ nhất cho chúng ta một tường thuật rất tuyệt vời về lời ngỏ ý của Thiên Chúa với Vua Salomon – Tôi tớ Ngài. Câu chuyện thế này: Ban đêm Chúa hiện ra với Salomon trong giấc mộng, và nói với ông “Ngươi muốn gì thì hãy xin, Ta sẽ ban cho ngươi”. Và vua Salomon thưa cùng Chúa rất nhiều điều, nhưng sau cùng ông ta xin cùng Chúa điều này “Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn ngoan ngoãn để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ”. Sau đó, Chúa phán cùng ông “Vì ngươi đã xin điều đó, mà không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù, lại xin cho ngươi được khôn ngoan để biết xét đoán, thì đây Ta ban cho ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi không có ai giống như ngươi, và sau ngươi không có ai bằng ngươi. Cả những điều ngươi không xin, như giàu có và vinh quan, đến nỗi từ trước đến giờ, trong các vua, không vua nào được như ngươi, Ta cũng ban cho ngươi”.
Ta cần để ý ở đây người xin là một ông vua, mà ông vua nào mà chẳng tham giàu có, vinh quan, quyền lực, và cung tần mỹ nữ, thế nhưng ông lại không xin những điều ấy, mà lại xin cho ơn không ngoan để biết xét đoán. Tôi nghĩ, nếu là tôi và bạn thì chắc hẳn là ta sẽ không ngần ngại xin cho con được trúng số độc đắc để con giàu có sống phủ phê, xin cho được mau nổi tiếng, xin cho được trở thành tổng thống, xin cho nhà hàng xóm độc ác kia chết quắt đi cho rồi, xin cho ông sếp mau mau xuống chức, xin cho mấy đứa con được thành đạt, xin cho bà chủ nợ gặp tai nạn chết để khỏi phải trả nợ… chứ dại gì mà xin một cái giống như không khí như Vua Salomon – Ơn Khôn Ngoan.
Thế nhưng điều gì đã xảy ra khi Vua Salomon xin cùng Chúa ơn khôn ngoan? Ta thấy rõ ràng lời khẩn nguyện của Salomon hằng đẹp lòng Thiên Chúa và Ngài đã hứa ban cho ông không chỉ ơn khôn ngoan, mà là sẽ chẳng ai khôn ngoan hơn ông trước và sau ông, rồi cũng chẳng ai giàu có hơn ông trong tất cả các vua. Thiên Chúa là như vậy, Ngài vô cùng rộng rãi và sẵn sàng ban cho ta gấp trăm lần điều chúng ta dám khẩn xin như Ngài đã thực hiện với Vua Salomon.
Vậy nghệ thuật cầu nguyện để được Thiên Chúa nhận lời là gì? Chúng ta thấy trong thời Chúa Giêsu, Ngài cũng dạy chúng ta cầu nguyện Kinh Lạy Cha mà ta học hằng ngày, trong đó việc xin của ăn chỉ là thứ yếu sau việc xin danh Cha cả sáng, xin ý Cha nên trọn, xin Nước Cha hiển trị. Của ăn trong Kinh Lạy Cha được xếp hàng thứ tư trong bảy điều thiết yếu ta khẩn xin. Điều đó cho thấy, khi ta cầu xin Thiên Chúa điều gì mà ta thấy vô cùng khẩn thiết như chữa bệnh, chừa bỏ thói tật, trả nợ, giàu có, thành đạt… thì hãy xin cho Danh Cha, Nước Cha, và Ý Cha đến trước trong cuộc đời của ta, thì mọi thứ khác ta xin chắc chắn sẽ đến sau như trường hợp của Vua Salomon ở trên.
Vì sao thế? Hãy thử để ý một đứa trẻ khôn ngoan nó xin bố mẹ điều nó muốn xem sao nhé. Đầu tiên nó làm không bao giờ là việc xin gì cho bằng nó chạy đến hôn ba má nó, khen ba má nó, làm nhiều việc tốt đẹp lòng ba má nó… rồi khi đó ông bà tự dưng hỏi nó “thế con của ba mẹ hôm nay muốn gì đây mà làm nhiều việc thế này?” Lập tức nó sẽ nói điều nó nói “Con muốn một con búp bê xinh, con muốn một chiếc xe điện, con muốn ăn cà rem, con muốn đi xem xiếc, con muốn…” Và ba mẹ nó sẽ ngay lập tức đáp ứng. Thật ra, la cha mẹ ta biết rất rõ nhu cầu của con cái mình, và đương nhiên vì thương nên ai cũng muốn cho hết tất cả thậm chí hơn cả mức nó muốn. Thế nhưng vấn đề là nếu nó xin theo kiểu vòi vĩnh, ra lệnh, than khóc, ép buộc… thì ta sẽ rất buồn và chẳng muốn cho, còn nếu cho thì đó chỉ là việc cực chẳng đã và cho đúng cái nó xin thế thôi chứ không cho thêm hơn. Cũng vậy, Thiên Chúa và ta là mối tương quan cha con, mà Ngài thì giàu có vô song, rộng rãi vô song, thấu hiểu lòng ta vô song, và đương nhiên luôn luôn sẵn sàng cho gấp trăm điều ta xin nếu ta biết cách làm hài lòng Ngài bằng tấm lòng đơn sơ như Vua Salomon đã làm và đã được ban.
Vì vậy, nếu ta xin điều gì mà không được thì cần phải xem lại cách ta xin. Ta có xin với lòng thành khẩn không? Ta có xin với niềm tin tuyệt đối không? Ta có xin với thiện ý không hay với tà ý? Ta đang khẩn xin hay ra lệnh cho Thiên Chúa theo kiểu Ngài là thủ kho còn ta là chủ? Và đương nhiên, giải pháp khôn ngoan nhất là hãy bắt chước Vua Salomon, xin cho được khôn ngoan để biết xét đoán, để biết sống theo ý Chúa, để biết nhận ra ý Chúa trong cuộc đời mình qua từng biến cố, qua từng sự việc, để từ đó ta sống tốt hơn, khi đó lập tức những thứ khác như của cải, giàu có, chữa lành… sẽ đến sau.


