Joy Is Now

Posted in Giới Thiệu Albums Hay with tags , , , on Tháng Mười 30, 2009 by Muối & Ánh Sáng

000a39eb_medium.jpeg

Joseph Cuong

Cuộc sống của chúng ta mỗi ngày đều trải qua những phút giây có lẽ buồn khổ, than van, bực bội, và nước mắt nhiều hơn là niềm vui, hân hoan, và bình an. Chính vì lẽ đó mà nhiều khi ta bị lún sâu vào nỗi thống khổ của chính mình quá mức đến mức không còn thấy đâu là niềm vui đích thực kể cả khi nó đang hiện diện trong trái tim và trước mắt ta. Và khi chìm ngập trong nỗi cái đau nhói của cuộc đời đen bạc này, ta dễ dàng tìm mọi cách để giải phóng bản thân qua âm nhạc hay qua một thú tiêu khiển nào đó…

Hiểu được nhu cầu tiềm ẩn thật sâu trong tâm khảm mỗi người, nhu cầu có được một niềm vui trọn vẹn và một sự giải phóng đích thực khỏi mọi nỗi đau, nỗi lo, buồn phiền, chán nản, thất vọng… nữ nghệ sỹ tài hoa Snatam Kaur – một người gốc Ấn sinh trưởng tại Mỹ đã bằng chất giọng thanh thoát, lối sáng tác hướng về tâm linh, và tài năng của mình đã cho ra đời hàng loạt các albums nhằm đem đến cho chúng ta một món quà cao quí nhằm chăm sóc cho tinh thần vốn mong manh, yếu đuối, và dễ vỡ của mỗi người chúng ta và thậm chí cả chính bản thân chị. Trong số các album nổi tiếng ấy, tôi xin được giới thiệu cùng bạn album “Joy Is Now” – một album thật sự đúng như chủ đề của nó đem đến cho chúng ta những giây phút trải nghiệm niềm vui đích thực qua giọng ca đầy chất thanh cao của mình cùng với lối hòa âm phối khí đậm chất Ấn – quê hương chị.

Cảm giác khi nghe album này của riêng tôi là một sự giải phóng thật sự khỏi mọi khó chịu, bức bối, buồn phiền, chán nản,…nói chung những thứ tiêu cực hủy diệt tâm hồn ta, và thậm chí cả cái đau của thể xác nữa. Giọng ca thanh thoát, kết hợp với ca từ đẹp, và những tiếng đàn, sáo, hòa bè… rất độc đáo đem chúng ta niềm vui đích thực của giây phút hiện tại (Now). Tôi dám tin rằng bất cứ ai trải nghiệm trọn vẹn album này bằng thiện chí sẽ nhất định đi đến sự sảng khoái, thoải mái, và niềm vui như thông điệp của album này mang lại.

Đầu Hàng

Posted in Đời Sống Tinh Thần with tags , on Tháng Mười 19, 2009 by Muối & Ánh Sáng

“Đầu hàng” là một từ nhằm diễn tả một sự thua cuộc trong một trận chiến nào đó mà ta đã hết cách để có thể “Không đầu hàng”. Hình ảnh rõ nét mà chúng ta thấy qua các phim võ thuật, chiến đấu, hành động là sự đầu hàng của kẻ yếu hơn sau một hồi kháng cự và chống trả cách quyết liệt với đối phương nhưng do đã kiệt lực và không còn có thể làm gì khác để có thể giữ được tính mạng. Sự đầu hàng luôn kéo theo một thái độ cam chịu trong nhục nhã và hừng hực lửa muốn trả thù nếu có cơ hội. Trên thực tế, có nhiều kẻ đầu hàng thật sự do hết cách, cũng có kẻ giả vờ đầu hàng để lợi dụng khi đối thủ không còn đề phòng nữa thì đánh trả một đòn chí tử và trở thành kẻ chiến thắng.

Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta chắc chắn có rất nhiều lần đầu hàng. Khi còn đi học ta dễ dàng đầu hàng trước một bài toán khó. Ta đầu hàng trước một thằng bạn nó mạnh hơn khi chơi trò đánh nhau. Ta đầu hàng trước những lời dụ dỗ ngon ngọt của chúng bạn để chạy theo những thú vui thay vì học tập. Khi lớn lên một chút, ta đầu hàng trái tim mình trước một ánh mắt, một gót hồng, một vóc dáng, một lời khen… của đối tượng để rồi từ đó ngày đêm mơ mộng và nhớ nhung tha thiết. Và khi phải bươn chải cuộc sống, ta dễ dàng đầu hàng trước những món lợi hời, đầu hàng trước những thói quen xấu của bản thân, đầu hàng trước những cám dỗ phá hoại hạnh phúc người khác, đầu hàng trước những khó khăn tạm thời của hoàn cảnh, đầu hàng với chính khát vọng và ham muốn xấu của mình…. Và cuối cùng thì ta đầu hàng trước cái chết định mệnh dành cho mỗi người.

Như đã trình bày ở trên, chúng ta chỉ đầu hàng khi không còn sức kháng cự và hết cách để có thể không phải đầu hàng. Cũng thế, có người thì đầu hàng thật và có người thì giả đầu hàng để thay đổi tình thế. Nếu đem áp dụng cho cuộc sống của bản thân mỗi người, chúng ta rất cần hai kiểu đầu hàng này để ngày trở nên hoàn thiện hơn.

Đầu hàng tạm thời để thay đổi tình thế: Cuộc sống của mỗi người không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái và thuận buồn xuôi gió được, chắc chắn sẽ có những lúc ta gặp rất nhiều rào cản, khó khắn, thử thách làm ta nản lòng thối chí và đầu hàng. Và thường thì rất nhiều người sẽ đầu hàng bỏ cuộc trong tình huống này mà sau này họ hối tiếc. Xin kể một câu chuyện như sau: Có một công ty dầu khí kia sau khi đã bỏ rất nhiều thời gian để nghiên cứu một mảnh đất mà họ cho là có nguồn tài nguyên dầu khí rất lớn, nên họ quyết định đầu tư thăm dò với một dàn khoan khổng lồ ngốn bộn tiền. Sau rất nhiều thời gian đã định như kế hoạch thì họ thất vọng vì khoan hoài mà chẳng thấy dầu mỏ chỉ toàn đất và đá. Và cuối cùng thì họ bỏ cuộc, lúc đó có một người nông dân nghèo đến gặp người chủ đầu tư xin được mua lại toàn bộ dàn máy khổng lồ giờ nếu gỡ đi thì chỉ còn là đống sắt vụn. Và người chủ đầu tư đồng ý để lại đống sắt vụn ấy cho ông nhà nghèo. Người này suy nghĩ đã lỡ khoan tới đây thì tại sao mình không thử thêm một chút nữa có mất mát gì đâu. Và điều kỳ diệu xảy ra là chỉ mới khoan được khoảng 50cm sâu xuống lòng đất trên nền khoan cũ thì nguồn dầu đã vọt lên trước mắt ông. Từ đó ông nhà nghèo bỗng chốc trở thành tỷ phú về dầu khí. Trong câu chuyện này, ta thấy người nhà nghèo kia chỉ thêm một chút cố gắng sau khi công ty kia đã đầu hàng. Giả như chủ đầu tư của công ty kia đừng nản lòng đầu hàng hoàn toàn, mà ông chỉ cần tạm thời đầu hàng thì sau đó ông đã không phải hối tiếc. Đôi khi đối diện một vấn đề nan giải, ta cần phải tạm thời đầu hàng nó để tìm cách khác, và chỉ khi ta đầu hàng như thế thì bỗng giải pháp tuyệt hảo sẽ đến và ta sẽ là người chiến thắng.

Đầu hàng hoàn toàn để chiến thắng: Trong Kinh Thánh có một câu rất tuyệt vời thế này “Mọi lo âu hãy trút cả cho Người, vì Người lo đến anh em.” Một sự đầu hàng tuyệt diệu nhất để ta chiến thắng đó chính là đầu hàng cuộc sống của chúng ta cho Thượng Đế. Nếu ta hiểu và tin rằng Thượng Đế là Đấng Tạo Hóa, nghĩa là Đấng tạo nên toàn thể vũ trụ này và tạo nên ta theo như hình ảnh của Ngài thì chúng ta cũng biết rằng Ngài luôn luôn quan tâm đến chúng ta là tạo vật giống Ngài nhất trong mọi loài thọ tạo. Bạn nghĩ thử xem, có một nghệ nhân nào lại bỏ mặc tác phẩm nghệ thuật tâm đắc nhất của mình vào một xó nhà sau khi đã nỗ lực bằng tất cả niềm đam mê và tình yêu của ông. Chắc chắn là không bao giờ, ngược lại ông hằng vui lòng chiêm ngắm và chăm bẵm cho nó từng ngày từng giờ để nó nên đẹp và hoàn thiện hơn. Và đương nhiên, ông sẽ chẳng thể làm cho nó hoàn thiện nếu nó không biết phó mặc hoàn toàn mọi sự của nó để cho người nghệ nhân này tác tạo và chỉnh sửa. Cũng thế, nếu chúng ta biết phó thác cuộc sống của ta cho Thượng Đế là Cha và là Đấng tạo nên ta thì Ngài sẽ chăm lo cho ta và làm ta ngày càng trở nên hoàn thiện hơn, phong phú hơn, và tuyệt vời hơn. Nói thế không có nghĩa là chúng ta không phải làm gì, phó mặc ở đây phải hiểu là chúng ta cần có thiện chí hợp tác với Đấng Tác Tạo trong mọi sự và tin rằng mọi sự sẽ tốt đẹp trong tay Ngài dù tình hình hiện tại có vẻ như thê thảm. Còn nếu không biết đầu hàng cho Ngài, ta sẽ sống một cuộc sống bằng sức riêng mình, ta sẽ phải chiến đấu một mình để tồn tại và phát triển, lúc đó ta sẽ thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì, vì sống mà phải gồng mình chiến đấu một mình thì quả thật là không đáng sống.

Đầu hàng hoàn toàn cho Thượng Đế nghĩa là ta trở nên như một bé thơ trong cánh tay đầy yêu thương và mạnh mẽ của người mẹ hiền, ta có thấy bé thơ nào mà lại cảm thấy không vui, không hạnh phúc, sợ hãi, lo lắng, băn khoăn, nhăn nhó nặng nề khi ở trong vòng tay của mẹ nó không? Và ta có thấy một người mẹ mẫu mực nào lại từ chối và đẩy xa con thơ của mình khi bà biết rằng nó đang rất cần có bà không? Như thế, sự đầu hàng hoàn toàn cuộc đời của chúng mang hai chiều kích căn bản: chiều kích nhân loại ta ý thức mình thật kém cỏi và bất toàn trong mọi sự nên rất cần có một sự nâng đỡ và trợ giúp từ trời cao để ta nên mạnh mẽ và hoàn thiện hơn; chiều kích siêu nhiên, ta được Thượng Đế quan phòng và chăm sóc ta, chắc chắn Ngài không bao giờ để ta phải khổ đau và bất an, nhưng là một sự phong phú dồi dào về mọi phương diện để ta nên hoàn thiện hơn.

Như thế, từ nay sự đầu hàng mà chúng ta thực hiện cách đúng đắn và tích cực sẽ không còn là một sự nhục nhã hay là một hèn kém, nhưng đó chính là lúc ta lấy lại được chính mình, trở nên kẻ chiến thắng thay vì chiến bại nhất là khi ta biết đầu hàng hoàn toàn trong bàn tay quyền năng và đầy yêu thương của Đấng Tạo Hóa. Còn ngoài hai ý nghĩa đầu hàng này thì tất cả mọi sự đầu hàng khác trong cuộc sống nếu không mang ý tích cực thì nó chỉ còn là sự thối chí, hèn hạ, thiếu bản lĩnh, thiếu kỷ luật, và đương nhiên chúng ta sẽ thất bại hoàn toàn.

Jesse Cook

Posted in Giới Thiệu Albums Hay with tags , , , , on Tháng Mười 18, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuongjesse_cook-deep_thoughts_l

Đã từng nghe ngón đàn điêu luyện theo dòng Latin và Flamenco của Armik, Francis Goya, Francis Govi… và nhiều nghệ sỹ ghita khác, song lần này khi tìm kiếm trên mạng tôi vô tình thấy được một ngón đàn ghita mà bản thân thấy rất lạ so với các ngón đàn chơi thuần phong cách Latin như trên. Ở nơi Jesse Cook chúng ta bắt gặp một cái gì đó rất khác, rất điệu nghệ, rất lạ, và rất lãng tử mà tôi tin chắc là bất cứ ai khi thưởng thức đều sẽ cùng có một trải nghiệm như tôi, thậm chí có thể hơn thế nữa.

Nghe các albums của Jesse Cook ta như đi vào một thế giới trật tự nhưng phá cách của âm nhạc. Nếu như Armik, Francis Goya, hay Francis Govi chơi cùng một phong cách latin và flamenco thì ta bắt gặp ở nơi Jesse Cook một lối chơi pha trộn các dòng latin, flamenco, rumba, newage, vocal… rất độc đáo. Đây quả là một sự phối hợp rất hoàn hảo mang đến cho người nghe một sự phấn chấn tinh thần, đồng thời cảm thấy như mình đang được bao bọc bởi sự rộn rã mà trầm lắng, réo rắt mà êm đềm, hoang dã nhưng lãng mạn của một thế giới đa âm từ đó không còn thấy mình đơn lẻ hay buồn chán.

Lối chơi ghita của Jesse Cook rất phù hợp cho những ai có tâm hồn khát khao sự phong phú trong sắc màu của đa âm, khát khao sự lãng mạn đầy lãng tử của dòng latin, flamenco, rumba…, khát khao tìm kiếm sự hoang dã nơi những tiếng động được thể hiện tinh tế qua bộ gõ lóc cóc, leng keng rất thú vị, và những giây phút nghỉ ngơi của những khoảng lặng tự do của âm nhạc. Tất cả đều được kết hợp và khéo léo trong tất cả các albums của anh. Đó cũng chính là nét phong phú độc đáo khiến người nghe không quá bị nhàm chán so với những bậc tiền bối kể trên. Điều đó không có nghĩa là anh đã qua mặt họ, nhưng là đi tìm một lối đi riêng trong việc thỏa mãn niềm đam mê đem đến cho người nghe một trải nghiệm nào đó có tính truyền thống, phá cách, huyền bí, và lãng tử của anh.

Nếu dùng lời để mà mô tả cảm xúc và cảm giác khi nghe các albums của ông thì bản thân tôi thấy mình bị giới hạn, bởi nghệ thuật thì luôn luôn là cái gì đó lệ thuộc rất nhiều vào cảm nhận rất riêng của từng người trong từng khoảnh khắc nhau của thời gian và cuộc sống. Ở đây chỉ là một cái gì đó mang tính khái quát về lối chơi ghita của Jesse chứ chưa nói lên tất cả nét đặc thù của từng album mà tôi được nghe, vì vậy nếu bạn muốn trải nghiệm thật sự bầu khí và cảm xúc của từng album thì xin bạn hãy lắng đọng và lắng nghe các giai điệu độc đáo và đa dạng ấy qua Nomad, Gravity, Tempest, Fall, Vertigo, Montreal, và mới đây nhất là Rumba Foundation. Hãy thử để thấy cuộc sống thật phong phú, thật đẹp, và lãng mạn biết bao.

Bão

Posted in Đời Sống Tinh Thần with tags , , on Tháng Mười 11, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuong

Đến hẹn lại lên, cứ vào khoảng thời gian này là những người dân ở khu vực có biển ở khắp đất nước bắt đầu đêm đêm thắp đèn dầu để cầu Trời khấn Phật cho qua một năm bình yên đừng có thiên tai và đừng có bão. Điều độc đáo là bão thường xuyên xảy ra vào mùa cuối năm – một khoảng thời gian mà ai ai cũng lo kiếm thêm nguồn thu cho mình để có thể có được những ngày hội và ngày nghỉ thật vui và xứng đáng đó là Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán. Và gần đây là vụ bão Ketsansa hay còn gọi là cơn bão số 9 xuất phát từ Philipines đổ qua miền trung và cao nguyên đất nước chúng ta gây ra rất nhiều người phải chết, thiệt hại tiền của ước tính lên đến hàng ngàn tỷ đồng, và cảnh màn trời chiếu đất. Không những chỉ có Việt Nam phải chịu thiên tai, mà các quốc gia khác như Philipines, Indonesia, và Campuchia… cũng trong cùng cảnh ngộ.

Cơn bão hay động đất được gọi là thiên tai do thiên nhiên quyết định và nằm ngoài mong muốn của con người. Song, thực tế có phải là nằm ngoài tầm kiểm soát và mong muốn của con người hay không thì chúng ta cần tự vấn lại chính mình và hãy nhìn xem. Đến giờ này, bên cạnh những người tin rằng đó là hiện tượng tự nhiên thì vẫn còn nhiều người nhìn đó như một lời đáp trả rất tàn khốc và dứt khoát từ thiên nhiên cho con người. Đó là tiếng đáp trả đầy giận dữ và có sức hủy diệt hàng loạt cho các dân tộc khi mà chúng ta liên tục cố ý làm tổn hại đến chính thiên nhiên vốn dĩ được tạo nên để phục vụ cho lợi ích của toàn thể nhân loại chúng ta. Bao nhiêu thế kỷ trôi qua, bất chấp lời cảnh báo đầy thiện chí của các nhà khoa học, các tổ chức phi chính phủ về bảo vệ môi trường, và thậm chí bất chấp cả những tai họa ập xuống nhãn tiền, chúng ta – các dân tộc trên thế giới vẫn ra sức sống cách vô ý thức và ích kỷ góp phần hủy diệt môi trường sống. Chúng ta làm vậy là vì ai cũng nghĩ “chỉ một cá nhân mình làm thì ảnh hưởng gì đến ai, nếu mình không làm cũng có người khác làm”. Đó chính là một não trạng hủy diệt lớn lao mà mỗi người đều mang trong mình góp phần tạo nên những cơn bão và động đất hay nói tắt một lời là thiên tai cho chính mình và anh em đồng loại.

Bao nhiêu cơn bão trôi qua và những vụ động đất sắp tới đều là kết quả của lối tư duy bão bùng từ những cơn bão và động đất nhỏ từ trong trái tim và suy nghĩ của mỗi người trong tư cách là một phần của tổng thể nhân loại này. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết, sức mạnh vô song của sự đồng nhất sẽ như thế nào, đó là kết quả của Qui Luật Hấp Dẫn – cái gì giống nhau thì sẽ thu hút nhau. Và đồng thời ai cũng ý thức rõ về Luật Nhân Quả – gieo gì thì gặt nấy. Vậy từ đây chúng ta có thể hiểu được nguyên nhân sâu xa của cái gọi là thiên tai nằm ngoài ý muốn của con người rồi. Đó là do ai trong chúng ta cũng có cơn bão ngấm ngầm của sự ích kỷ, của lòng tham, của hủy diệt, và giết chóc. Chính vì cả nhân loại đều cùng mang suy nghĩ này nơi mình nên tạo nên một sức mạnh khiến thiên nhiên hiền hòa phải trả lời cho yêu cầu đặc biệt của nhân loại vốn tàn ác này.

Song song với những thiên tai từ thiên nhiên, thì cũng tồn tại một loạt các thiên tai khác xét trên bình diện sinh học. Chúng ta đang đứng trong nguy cơ có thể chết bất cứ lúc nào vì một loại virus lạ, nhất là thế giới lúc này đang đối diện với H1N1 nguy hiểm chết người nếu không kịp phát hiện. Thảm họa sinh học này cũng là kết quả và là một tiếng đáp trả từ Vũ Trụ cho sự bệnh hoạn nơi trái tim và suy nghĩ của đa phần nhân loại này. Căn bệnh hưởng thụ, vô luân, chỉ thỏa mãn các đam mê xác thịt, và thiếu chiều sâu tâm linh. Những căn bệnh này làm băng hoại nền đạo đức toàn cầu và đi vào đơn vị nhỏ hơn là hạnh phúc gia đình bị tan nát kéo theo biết bao hệ lụy cho xã hội và cho toàn thế giới.

Khi đối diện với các cơn bão, các thảm họa thiên nhiên, và kể cả các loại bệnh do virus lạ, chúng ta thường đổ lỗi cho ông Trời đã tạo ra những chuyện mà con người không muốn mà không ai chịu tự nhìn lại trong thâm tâm và suy nghĩ của mình có điều gì góp phần vào những thảm họa này không. Chúng ta hãy thử làm một giả định này nhé, nếu ông Trời là cha mẹ còn chúng ta là những người con, nếu cả một cuộc đời chúng ta ngoan hiền và sống trọn vẹn tư cách là người con, vậy thì có cha mẹ nào tự dưng lại muốn gieo tai họa xuống trên đầu con cái vô tội của mình không. Chắc chắn là không, và tôi tin là bạn đồng ý với tôi như vậy. Chúng ta chỉ giáng tai họa khi đứa con ấy bất tín, bất trung, và cứng đầu cứng cổ làm điều gian ác.

Nếu chúng ta muốn thế giới bình yên – hẳn nhiên ai cũng muốn vậy, một thế giới không bạo lực, chiến tranh, thiên tai lũ lụt, và bệnh tật thì mỗi người cần góp phần xây dựng của mình bằng cách dẹp đi những cơn bão, nổi loạn, bất trung, bất tín, bệnh hoạn ngay trong thâm tâm và suy nghĩ của ta trong từng khoẳn khắc sống. Còn ngoài ra sẽ không còn một cách và một giải pháp hữu hiệu nào cả. Vì lịch sử nhân loại đã chứng minh, con người càng loay hoay mày mò tìm kiếm giải pháp khoa học kỹ thuật để can thiệp vào cơn nổi giận của Thiên Nhiên mà không chịu sửa đổi ngay tại tâm của chính mình thì mãi mãi chúng ta phải đối diện với những thảm họa nặng nề hơn và thiệt hại hơn bội lần so với trình độ khoa học kỹ thuật mà chúng ta có để gọi là ngăn ngừa.

Con đường duy nhất để đi đến sự sống thanh bình đó là tự mỗi người chúng ta cần phải sống thanh bình với chính mình trước bằng cách dẹp đi những cơn bão của quyền lực, bất công, ích kỷ, tham lam, vô luân, bất tín, và bất trung nơi mình. Khi chúng ta bình an từ bên trong với những suy nghĩ và ước muốn ngay lành thì chắc chắn chúng ta sẽ hài hòa với nhau trong tư cách là đồng loại, sau đó chúng ta sẽ hài hòa với thiên nhiên thay vì hủy diệt và làm tổn hại đến nó – vốn dĩ hiền hòa và phục vụ chúng ta tự bản chất. Và nếu thế thì sẽ chẳng có một thảm họa, chiến tranh, và bệnh dịch nào xuất hiện trên mặt địa cầu này làm ta tổn thương, đau khổ, mất mát, và chết chóc.

Quên Mình

Posted in Đời Sống Tinh Thần on Tháng Mười 3, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuong

Trong một lần lên mạng để cùng trò chuyện tán gẫu với các bạn trên Yahoo, tôi thấy một câu tâm trạng rất gây sự chú ý cho cá nhân tôi, câu ấy thế này “Tại sao tôi phải sống vì người khác?” Lập tức tôi đáp trả bằng một lời chia sẻ “Vì chỉ khi ta sống cho người khác ta mới cảm nghiệm hết được niềm vui và hạnh phúc đích thực, khi ấy ta thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn”. Người bạn ấy đã phản biện lại lời chia sẻ của tôi bằng một câu đơn giản “Em sống cho em chưa xong sao lại sống vì người khác?” Và câu chuyện của chúng tôi dừng ở điểm này, không ai nói với ai điều gì nữa.

Câu hỏi mà người bạn của tôi đặt làm tâm trạng trên đây cũng là tâm trạng của tôi và của bạn, của tất cả chúng ta trong hành trình làm người của mình. Rất nhiều khi nhìn lại, ta thấy hình như chẳng được ích lợi gì, nếu không muốn nói là mất thời gian, công sức, tiền của, trí tuệ,… nói chung là thiệt thòi khi sống vì người khác như thế? Đó là một tâm trạng mà tôi dám nói là thường xuyên xuất hiện trong đời mình, kể cả khi ta quên mình vì con cái và vợ chồng. Đó là một sự qui ngã của mỗi người và là một cơn cám dỗ kinh niên mà nếu ta không tỉnh táo thì ta dễ bị rơi vào tình trạng đơn cực nguy hiểm – sống cho riêng mình mà thôi.

Bỏ mình hay quên mình là một thách đố trường kỳ cho chúng ta trong đời sống hằng ngày khi xung quanh mình không phải là một ốc đảo, mà còn có sự hiện diện rất đông đảo những con người đang cần đến ta trong từng phút giây của cuộc sống. Tôi nói là một thách đố, vì đơn giản chúng ta là một con người vốn mang trong mình bản ngã ích kỷ, qui hướng về mình, lấy mình làm trung tâm của vũ trụ. Để kiểm chứng và nhận ra bản chất này nơi mình, bạn hãy quan sát một bé thơ, nó luôn luôn vơ mọi đồ vật bắt mắt về phía nó trong khả năng có thể. Càng lớn lên và càng có ý thức thì chúng ta càng phải đớn đau trong trận chiến giằng co giữa việc bỏ mình để sống vì tha nhân và việc qui hướng về mình để chỉ sống cho mình mà thôi. Và một sự thật là, chúng ta có quá nhiều người ngã quị trong cuộc chiến đấu gam co này, đó là chúng ta thà sống ích kỷ còn hơn vị tha. Và cũng chính vì lý do này mà Đức Jesus trong cuộc đời rao giảng của mình đã đưa ra một điều kiện không khoan nhượng cho những ai muốn theo Người nhất là cho những môn đệ của Ngài “Ai muốn theo ta hãy bỏ mình vác Thập giá mà theo Ta”.

Lời mời gọi mạnh mẽ và kiên quyết này phá vỡ hết những giấc mộng thầm kín trong thẳm sâu não trạng của mỗi người chúng ta, bởi ai cũng mong đi theo một vị có quyền có thế nhằm hưởng lợi lộc thật nhiều từ người mà ta dành cả một đời để theo, chứ ai đời đi theo một người mà cuối cùng chẳng được lợi lộc gì. Vậy mà ai muốn đi theo học của vị Thầy Jesus thì phải quên mình để gánh vác thập giá. Thập Giá tượng trưng cho một sự khó khăn, nặng nề, điều ta không muốn, và quan trọng nhất là tha nhân với tất cả con người của họ, nghĩa là đón nhận họ như chính mình. Song, nếu thật sự chúng ta dành thời gian suy nghĩ thì sẽ thấy lời mời gọi trên không quá khắt khe tí nào ngoài việc giúp ta nên trưởng thành hơn trong đời sống của mình. Theo đó, một tâm hồn trưởng thành là một tâm hồn biết sống vì người khác một cách tự nguyện và không giữ lại cho mình điều gì ngoại trừ niềm vui vì được sống vô vị lợi cho người khác.

Nói thì rất giản đơn, điều quan trọng là ta dám sống quên mình hay không. Một sự thật là sống quên mình là một sự can đảm. Bởi cứ mỗi khi ta thấy ai đó sống quên mình vì người khác thì trong ta lập tức xuất hiện hai luồng tư tưởng trái ngược nhau. Một mặt ta thấy cảm phục và trân trọng họ, mặt khác ta lại thấy hình như người này có “vấn đề” gì chăng? Và đương nhiên, khi ta nghĩ điều tiêu cực tức là đang đang thấy chính hình ảnh con người của mình qua cái suy nghĩ ấy. Nghĩa là, ta cũng đang muốn sống quên mình như họ nhưng ta lại sợ không dám làm vì chính cái suy nghĩ “có vấn đề” của ta đã làm cho ta trở thành người “có vấn đề” thật. “Vấn đề” của ta khi nghĩ người khác có vấn đề là ta đang sống ích kỷ, ta đang đòi hỏi một sự đáp trả nào đó tương xứng hoặc chí ít là một sự đáp trả khi ta sống vì ai đó. Và chính điều đó đã ngăn cản ta, làm cho ta nhát đảm, sợ sống vì người khác.

Dẫu biết rằng viết quên mình để sống vị tha là một việc khó và đòi hỏi sự can đảm hay sự tự chiến thắng chính mình, nhưng ta cũng cần biết rằng mỗi người trong số chúng ta hiện diện trong cuộc đời này là một quà tặng của nhau, nghĩa là chúng ta có sứ mạng phục vụ người khác, và như thế thì ta cũng được phục vụ trong các mối liên hệ này. Đương nhiên, ta hoàn toàn tự quyết định thái độ sống cho mình và không ai có quyền ép chúng ta trong điều mà ta đã quyết định. Thái độ sống ấy là ta có ý thức được sứ mạng phục vụ tha nhân, sống vì tha nhân, hay ta chỉ biết ích kỷ và độc đoán hay không. Do đó, việc sống vị tha đòi hỏi một sự nỗ lực rèn luyện tự thân mỗi người. Tôi nói là một nỗ lực rèn luyện bởi sự ích kỷ đã nằm sẵn trong tiềm thức của ta ngay từ khi ta được sinh ra và nó có một sức mạnh rất lớn, chính vì vậy nếu không có sự hy sinh rèn luyện thì không cách nào ta có thể vui sống phục vụ anh chị em mình được.

Thiên Đàng khác Hỏa Ngục giống nhau ở chỗ là sự sống của từng cá thể là trường tồn không thể chết được, nghĩa là sống trường sinh. Song có một sự khác biệt rất lớn là bàn tiệc ở Thiên Đàng thì mọi người có đôi đũa bằng nhau và gắp cho nhau những món ngon trên bàn ăn và sau đó ai nấy hạnh phúc vui hưởng bầu khí yêu thương và phục vụ. Còn bàn tiệc nơi Hỏa Ngục cũng có những món như trên Thiên Đàng, song ở đây ai nấy đều làm cho đôi đũa của mình thêm dài ra và ai nấy gắp thật nhiều món ngon cho mình, và kết cục của bàn tiệc này là sự tức tối, thù hằn, và nguyền rủa lẫn nhau. Đó cũng chính là kết quả của việc người ta dám sống vì người khác hay chỉ biết sống cho riêng mình. Khi ta sống quên mình phục vụ anh em ta tìm lại được chính con người của mình và thấy cuộc sống thật đẹp và có ý nghĩa, còn khi ta sống ích kỷ vơ vén cho mình ta không những đánh mất chính mình mà còn thấy cuộc sống này thật vô vị và chẳng có chút ý nghĩa nào ngoài sự thù hằn, sợ hãi, và cô đơn bao quanh.

Tự Chủ

Posted in Đời Sống Tinh Thần with tags , , on Tháng Chín 17, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuong

Vào thập niên 80-90 gần như các thế hệ trẻ của Việt Nam lúc bấy giờ và có thể nói cả thế giới đảo điên mỗi khi nghe thấy đâu đó trong quán cafe hay từ một chương trình ca nhạc phát ra bài “Self Control” mà tôi không nhớ rõ là nhóm nhạc hay ca sỹ nào chơi bài này. Nếu là người Việt Nam giai đoạn đó thì tôi không dám chắc là tất cả đều hiểu bài hát đó nói gì, song mọi người rất nhớ tựa đề tiếng Anh của nó, và đương nhiên họ thích vì giai điệu sôi động của dòng nhạc disco hay new way gì gì đó. Lúc bấy giờ, hầu hết tất cả các bữa tiệc vui, tiệc cưới, họp mặt… đều có sự hiện diện của tác phẩm nổi tiếng và bất hủ này.

Từ “Self Control” nếu chuyển ngữ sang tiếng Việt thì có nghĩa là “Tự Chủ” một từ hoàn toàn mang ý chỉ đến cá nhân mỗi người chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Nếu ai đã từng đọc qua tác phẩm “Ngợi Ca Sống Chậm” – Carl Honoré sẽ hiểu được thế nào là tự chủ và tình hình mất tự chủ của cả thế giới ngày hôm nay. Theo đó, do mất tự chủ trong nếp sống của mình mà con người ngày nay trở nên bệnh tật nhiều hơn trong tâm lý và thể lý cụ thể là stress, tâm thần, bấn loạn, âu sầu, và béo phì. Cũng chính vì mất tự chủ mà thế giới mỗi ngày có không biết bao nhiêu vụ giết người, thảm sát, tai nạn giao thông… Và thấy được mức độ nguy hại của lối sống vội thay vì sống chậm đang tồn tại nơi hầu hết mọi người trên thế giới, nên ngày càng có nhiều tổ chức ra đời cổ võ cho phong trào sống chậm và nó đang được lan tràn trên thế giới nhất là những quốc gia phát triển. Ở đó, người ta đề ra luật không đi ô tô trong nhiều khu vực của thành phố, khuyến khích đi bộ, ai đi nhanh mà không có một lý do nào thì họ đặt bẫy và bắt phạt bằng cách bộ hành với một con rùa đến nơi họ muốn đến, còn tại các nhà hàng thì người ta cổ võ sử dụng qui trình nấu kỹ càng, không dùng thức ăn nhanh, không dùng thực phẩm chế biến từ các nhà máy…

Đã biết bao lần bạn cảm thấy mình không thể kìm hãm lại khi thấy một món đồ bạn thích mà biết chắc rằng mua về chẳng sử dụng là bao? Đứng trước một lời chọc ghẹo của bạn bè, bạn đã có khi nào ngay lập tức nổi nóng vì nghĩ rằng mình bị xúc phạm? Bao nhiêu lần bạn để cho cảm xúc điều khiển và lao vào một cuộc tình vụng trộm hoặc nếu không thì một cuộc tình chóng vánh không hồi kết tốt đẹp? Bạn đã làm hư hại những đồ đạc nào chỉ vì cơn nóng giận? Bạn đã xúc phạm đến những người thân, bạn bè biết bao lần khi bạn không kiểm soát được cơn giận của mình? Đã bao lần bạn đã nghi oan cho người khác chỉ vì thiếu suy xét cẩn thận? Đã bao lần bạn chợt nhận ra mình không còn là mình vì đã để cho cảm xúc điều khiển bản thân trong nhiều tình huống của cuộc sống?…

Nếu bạn nghiêm khắc tự kiểm điểm, tôi tin chắc ít nhất một lần trong đời mình đã vì mất tự chủ mà làm hành vi này nọ gây tổn hại cho bản thân, cho người thân, và cho bạn bè hoặc ít nhất là bạn làm họ ngạc nhiên vì chưa bao giờ bạn như thế cả. Đành rằng tất cả chúng ta đều ý thức rất rõ một điều là nếu mất tự chủ mình sẽ dễ dàng rơi vào sự sai trái và hối hận khôn nguôi, thế nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta luôn luôn tỉnh thức để tự chủ? Hay là mình thích buông theo những cảm xúc vốn rất bất ổn, thiếu nhất quán, và hay sai trái của mình điều khiển?

Người có một đời sống tự chủ tốt là một người rất ít để cho mình bị xúc động, bị kích động, nóng vội, hấp tấp trước một tình huống, một con người, hay một đồ vật nào. Họ luôn luôn điềm tĩnh trong mọi hoàn cảnh, kể cả khi mà chúng ta nghĩ rằng sự nóng vội là cần thiết thì họ vẫn điềm nhiên xử lý vấn đề  như thể chẳng có gì phải nóng vội cả. Đứng trước một món đồ rất dễ bị cuốn hút, họ không dễ gì mua ngay nhưng từ từ suy xét xem mục đích của bản thân khi mua, tần suất và hiệu suất sử dụng nó thế nào cho hiệu quả, và đương nhiên họ tham khảo nhiều tài liệu và ý kiến bạn bè có kinh nghiệm để có thể quyết định cách đúng đắn. Trong đời sống tình cảm, họ không dễ dàng gì lao vào yêu như một con thiêu thân một ai đó cuốn hút, họ vẫn có vẻ như bị cuốn hút nhưng luôn giữ mình tỉnh táo để tránh những hậu quả đáng tiếc cho bản thân và đối tượng. Khi có một lời khiêu khích nào từ bạn bè, họ không bao giờ để mình bị mắc bẫy và dễ dàng nổi giận. Một cách tổng quát mà nói, họ là người biết kiểm soát bản thân mình trong mọi hoàn cảnh để không đi quá đà, họ là người có trái tim nóng và cái đầu lạnh.

Đã thấy thế nào là mất tự chủ và tụ chủ thì chúng ta cần biết nguyên do dẫn đến tình trạng mất tự chủ của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Có rất nhiều nguyên do, song theo thiển ý của bản thân xin được chia sẻ cùng bạn một số nguyên nhân chính sau:

Không dành thời gian cho bản thân cách đúng đắn: Nghĩa là bạn đã không dành thời gian mỗi ngày để kiểm điểm lại đời sống của mình trong một ngày sống đã qua và học tập từ những thành công cũng như thất bại của riêng mình, bạn không thinh lặng đủ để làm dịu cái ồn ào vốn đầy cồn cào, khao khát mãnh liệt bên trong bạn, bạn không dám đối diện với những khát khao mạnh mẽ của chính mình trong sự tĩnh lặng, bạn đã không dành thời gian để trau dồi và học tập những kỹ năng sống bình an và hạnh phúc…

Giao lưu kết bạn với những người bạn không tốt: Nghĩa là bạn không biết chọn bạn mà chơi. Bạn giao lưu gặp gỡ với những người có lối sống thiếu kỷ luật nếu không dám nói là vô kỷ luật. Họ là những người ăn uống thiếu điều độ, sống thiếu sự học tập, sự thủy chung trong đời sống vợ chồng, sự nghiêm túc trong suy nghĩ, nói năng nhăng cuội, thiếu chiều sâu tâm hồn, lệch lạc về định hướng và quan điểm sống, lệch lạc trong niềm tin, thiếu đam mê chính đáng nhưng đầy rẫy những đam mê vô bổ, họ thích hưởng thụ nhiều hơn là giúp đỡ người khác…

Thiếu hẳn kiến thức và vốn sống đúng đắn: Bạn có thể rành và kể ra vanh vách từng đời điện thoại, từng đời máy tính, từng loại xe hơi… và được mọi người ca tụng, bạn có thể rất thành công trong công việc vì được thăng tiến liên tục và lương cao nên được nhiều người ngưỡng mộ và tán dương, bạn có thể có nhiều tài lẻ làm hài lòng những người bạn gặp gỡ,… Song nếu bạn không có một kiến thức sâu rộng về khoa học nghệ thuật sống thì kể như bạn chẳng là ai và cũng chẳng là gì cả, vì tất cả những thứ ấy mô tả bạn như một “người dại xây nhà trên cát gặp bão táp mưa sa nó liền sụp đổ” (Kinh Thánh) chỉ trong chốc lát mà thôi.

Hãy dành một chút thời gian để nhìn lại bản thân bạn sẽ giật mình bừng tỉnh và ngạc nhiên về chính con người của mình trong suốt biết bao nhiêu năm sống trên đời này vì quá nhiều lần bạn đã sống như một người dại xây nhà trên cát để cho những cơn bão lòng, cảm xúc, và sự mất tự chủ cuốn trôi những gì bạn đã dày công xây dựng nên. Tất cả chỉ mất đi trong một phút giây dại khờ mất kiểm soát như một câu nói của ông bà ta “Khôn ba năm dại một giờ” còn người Trung Quốc có câu tương tự “Thông minh nhất thế hồ đồ nhất thời”. Hy vọng là chúng ta sẽ không phải rơi vào tình huống này trong cuộc sống hằng ngày của mình, và như thế là ta đang góp phần làm cho cuộc sống thêm phong phú và đẹp hơn.

Trách Nhiệm

Posted in Đời Sống Tinh Thần on Tháng Chín 10, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuong

Nếu để ý và thường xuyên đọc các chuyên mục “Hậu trường pháp lý” trên các trang báo trong và ngoài nước, một chuyên mục cung cấp cho chúng ta thông tin tình tiết về các vụ xử án khác nhau trong mọi lĩnh vực của đời sống nhất là các vụ án hình sự, chúng ta sẽ thấy khi đứng trước những câu hỏi về trách nhiệm của mình, bị cáo thường bày tỏ thái độ ăn năn kèm theo những biện minh để thoái thác về trách nhiệm hành vi mình đã gây ra cho người khác và xã hội. Đành rằng đổ thừa cho hoàn cảnh, cho điều kiện để biện minh cho động cơ dẫn đến hành động pháp pháp của mình là chuyện phải xảy ra đối với mỗi bị cáo do sự yếu đuối của mình, nhưng việc nhận lấy trách nhiệm trên những việc mình đã làm lại là một chuyện phải nhận đối với bất cứ ai đã thực sự có ý thức và đã đến tuổi trưởng thành, chỉ trừ người bị tâm thần và trẻ em dưới ba tuổi mà thôi.

Sống và làm việc có trách nhiệm luôn luôn là một chuẩn mực đạo đức đáng quí mà bất kỳ một người nào đều hướng tới, và không ai mà không yêu mến và trân trọng một người sống giá trị đạo đức này. Người có trách nhiệm là một người có sự nhất quán cách rõ ràng trong suy nghĩ, lời nói, và cả những hành vi mình thể hiện đến khi có kết quả cuối cùng nhất là khi kết quả ấy xảy ra không theo ý họ muốn. Người có trách nhiệm là người dám nói tiếng “có” trước những câu hỏi đầy gai góc và phán xét của tòa án lương tâm khi có việc gì đó xảy ra mà họ phải lãnh chịu hậu quả, dẫu đôi khi trong suy nghĩ yếu đuối họ muốn chối từ như bao nhiêu người khác. Người sống tinh thần trách nhiệm biết làm mọi sự bằng tất cả năng lực của mình trong sự suy xét cẩn mật nhằm tránh gây tổn hại cho bản thân, cho tha nhân, và cho cả cộng đồng nơi mình sống. Ở nơi họ, không có chuyện muốn được trả ơn khi làm một việc tốt lành, không có chuyện vòi vĩnh hay đòi hỏi người khác phải khen khi họ hoàn thành xuất sắc một nhiệm vu được giao… đơn giản là vì họ đã hoàn thành những gì trách nhiệm đòi hỏi và thấy vui trong lòng vì điều ấy.

Trách nhiệm với chính mình: Chắc chắn biết đã nghe câu nói này đó đây trong đời mình “Không ai sống thay bạn cả” nghĩa là cuộc sống của bạn, chỉ có mình bạn quyết định nó sẽ đi đâu về đâu tùy thuộc vào trách nhiệm của bạn đối với chính mình. Người có trách nhiệm với chính mình thể hiện qua nếp sống hằng ngày, họ biết tránh xa càng tốt các thói quen không tốt cho sức khỏe của bản thân, họ giữ đầu óc mình luôn trong tình trạng được tỉnh táo và cập nhật nhất các kĩ năng sống và kiến thức mới bằng việc không ngừng dành thời gian để trau dồi và học hỏi, họ luôn luôn tạo cho mình một hình ảnh với ấn tượng thật tốt trong trái tim mọi người mà họ có dịp gặp gỡ, tắt một lời, họ là người luôn biết chu đáo cho bản thân mình trong từng mảng nhỏ bé của cuộc sống cá nhân mình từ tinh thần đến thể lý.

Trách nhiệm với tha nhân: Tha nhân ở đây được hiểu là những người khác ngoài bản thân, đó có thể là người thân yêu trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, hay những người lạ mặt khác. Người có trách nhiệm với tha nhân luôn luôn biết nghĩ đến người khác và hành động vì lợi ích của người khác. Trước khi làm một điều gì đó, họ luôn luôn suy nghĩ thật kỹ để xem hành động ấy hay lời nói ấy có làm tổn hại đến người xung quanh mình hay không, và nếu có vì lỡ lầm thiếu sót với tha nhân, họ biết nhận ngay phần trách nhiệm thuộc về mình mà không hề có một biểu hiện thoái thác hay biện minh. Đối với tha nhân, họ luôn luôn muốn làm điều tốt đẹp nhất cho anh chị em xung quanh mình qua những chia sẻ, những động viên, an ủi, hay thậm chí bằng cả sự giúp đỡ trên phương diện vật chất nếu anh em mình cần mà không cần phải được biết ơn hay đáp đền.

Trách nhiệm với môi trường mình sống: Nạn ô nhiễm môi trường ngày càng trầm trọng trên thế giới là hậu quả của một quá trình lâu dài trước sự vô trách nhiệm của không biết bao nhiêu con người trong mọi thời đại khi làm những điều góp phần hủy diệt và tàn phá môi sinh. Thật đáng khen thay những quốc gia, những tổ chức, và những con người biết đóng góp phần trách nhiệm bảo vệ môi trường sống của mình nhằm cải thiện tình trạng ô nhiễm của thế giới. Tôi thiết nghĩ, nếu tất cả mọi người đều ý thức phần trách nhiệm của mình đối với môi trường thì có lẽ chúng ta sẽ không phải chứng kiến biết bao tai ương, thiên tai, lũ lụt, động đất, biến đổi khí hậu… là tiếng đáp trả đầy ân nghĩa của môi trường dành cho chúng ta trong tư cách là những con người góp phần hủy diệt thiên nhiên. Trong những con người vô trách nhiệm với môi trường ấy rất nhiều khi có chính tôi và bạn, bởi đơn giản chúng ta nghĩ rằng nhằm nhò gì nếu tôi thả một cọng rác, làm một chút bụi, thả chút nước thải… ra môi trường tôi sống, hay nếu tôi không làm thì người khác cũng làm… chính những suy nghĩ nguy hiểm này tồn tại nơi tôi và bạn, thậm chí nơi nhiều người khác nữa làm cho môi trường vốn đã ô nhiễm nay càng ô nhiễm hơn.

Ba mối tương quan căn bản trên đây về đời sống trách nhiệm có liên quan chặt chẽ và mật thiết với nhau đến độ không thể tách rời. Vì một người không thể thiếu trách nhiệm với chính mình mà lại có thể có trách nhiệm với tha nhân và môi trường sống. Cũng vậy, một người không thể có trách nhiệm với bản thân (hiểu theo nghĩa đúng nhất, không giống như sự ích kỷ hẹp hòi) mà lại có thể vô trách nhiệm với tha nhân và cộng đồng sinh sống. Như thế, sống có trách nhiệm sẽ luôn luôn là một thang giá trị đỉnh cao cho những ai muốn tìm kiếm hạnh phúc và thành công trong cuộc sống của mình.

Than Đá và Kim Cương

Posted in Đời Sống Tinh Thần with tags , on Tháng Chín 4, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Joseph Cuong

Nếu nhìn vào thế giới tự nhiên để chiêm ngắm và rút ra cho mình một bài học, tôi thiết nghĩ có rất nhiều thứ để chúng ta qua đó mà nhìn thấy được chính mình trong hiện tại và vươn tới cả tương lai. Song, điều quan trọng là mỗi người  có biết dành chút khoảng lặng trong ngày của mình để nhìn, ngắm, và gẫm suy hay không. Cuộc sống mỗi ngày cứ cuồn cuộn trôi với thời gian, chúng ta bị công việc và nhiều điều bận tâm khác cuốn xa ra khỏi bản thân và những nhu cầu thiết yếu, và đây chính là lý do chính đáng để mỗi người trở nên “Là” theo cách mà mình đã chọn lựa.

Nói tới đây, tôi chợt nhớ đến một câu nói vô tình được đọc trên một bài báo điện tử cách đây vài ngày “Có cùng một sự khác biệt giữa than đá và kim cương. Cả hai đều được tạo thành bởi một nền tảng chung là than. Than trở thành kim cương, than trở thành than đá.” -Carl Kraus. Cùng một nguồn gốc là carbon, sau nhiều thời gian xuất phát và trải nghiệm chính mình, giờ đây ta thấy than đá nhiều hơn là kim cương. Và không cần phải nói chắc chắn bạn cũng đã biết số phận của than đá là gì và kim cương là gì. Một bên người ta dùng để đốt và sau đó chẳng còn gì nữa, còn một bên trở nên đá quí với giá trị rất lớn, vì nó đẹp.

Cũng vậy, trong hành trình trở nên “Là” chúng ta đã “Làm” nhiều thứ mà nhiều khi mình không muốn để rồi kết quả chúng ta nhận được là một cái “Là” không tương xứng và không đúng như mình hằng ước mong. Có người trở thành là kẻ tù tội độc ác sau một thời gian sống rất tốt và hiền lành, có người trở thành đồ chơi cho người ta lợi dụng bằng đồng tiền hay tình cảm qua quít, có người thành công và có người thất bại ê chề, có người hạnh phúc và cũng có người đau khổ triền miên… Tôi dám cược tất cả chúng ta đều muốn trở thành là người dễ mến, thành đạt, bình an, và hạnh phúc giống như tất cả mọi carbon đều muốn hóa thân thành kim cương. Thế nhưng, nếu nhìn vào thế giới loài người, chúng ta sẽ thấy trong hàng tỷ người đó có bao nhiêu triệu người đang sống như mình “Là” trong thân phận làm người? Con số này có lẽ vô cùng khiêm tốn so với chiều ngược lại của vấn đề được đặt ra. Người ta có xu hướng trở nên một người khác với chính bản thân mình theo ước nguyện vốn thiện hảo ngay từ trong tim.

Nếu tìm hiểu kĩ các tài liệu nói về mối liên hệ giữa đời sống tinh thần và thể xác thì chúng ta thấy có một mối liên hệ rất chặt chẽ giữa hai đời sống có vẻ tách biệt này nhằm tạo nên một con người hiện tại. Mối liên hệ này là một mối liên hệ xét cách nào đó là phụ thuộc và chi phối với nhau theo cách thế “Tinh thần thì minh mẫn mà thân xác thì nặng nề”. Chúng ta sống trong thân xác của chính mình ai ai cũng hiểu, nhiều khi lòng thì muốn làm điều này điều nọ thế nhưng cái xác thì mệt nhoài, bải oải, mệt mỏi, buồn ngủ, bủn rủn,.. khiến chúng ta lại chùn chân mỏi ngối và nuông chiều theo xác thịt mình. Một ví dụ điển hình mà tôi thiết nghĩ ai trong chúng ta cũng trải nghiệm, đó là chúng ta rất muốn tập thể dục để giữ cho cơ thể được khỏe khoắn và cân đối, thế nhưng có bao nhiêu người kiên định đến cùng? Hay là  mỗi khi muốn tập thì một ngàn lẻ một lý do nặng nề được dựng nên trong suy nghĩ của mình, và thế là ta ngừng lại ước muốn tập. Đã biết bao lần ta quyết ăn uống điều độ, nhưng có bao nhiêu lần ta chấp nhận bỏ đi một món ăn mà ta vốn thích là nguyên nhân của mọi căn bệnh ta đang mang lấy trong mình?… Đó chính là do bởi thân xác đã chi phối ta rất nhiều trong hành trình trở nên “Là” đúng nghĩa.

Vậy thì làm cách nào để chúng ta tất cả đều là “Kim Cương”? Về mặt lý thuyết thì rất đơn giản, đó là chỉ cần mình biết quân bình giữa đời sống thể lý và đời sống tinh thần là được. Thế nhưng trên thực tế, để làm được việc này thì quả nhiên là chuyện không giản đơn tí nào, và đó cũng là lý do vì sao thế giới này nhiều than đá hơn kim cương, nhiều tội phạm hơn người tốt, nhiều người béo phì hơn người cân đối, nhiều bệnh hoạn hơn khỏe mạnh, nhiều khổ đau hơn hạnh phúc… Việc của thể xác mà chúng ta cần làm là ngủ nghỉ cách điều độ, nghĩa là ngủ sao cho mình cảm thấy thật sự sâu và khỏe, còn theo khoa học thì đủ tám tiếng một ngày. Chúng ta cũng cần biết ăn uống điều độ, nghĩa là đừng mê một món ăn nào quá và lạm dụng nó để tránh bệnh tật, đồng thời biết tập thể dục hằng ngày, ít là 15 phút mỗi ngày.

Việc của tinh thần mà chúng ta cần thực hiện mỗi ngày là dành thời gian sống trong tĩnh lặng để kiểm điểm, để hồi tâm, và định hướng sau một ngày sống và làm việc nặng nề. Chúng ta cũng cần giữ thói quen đọc sách, nhất là những tác phẩm về nghệ thuật sống để có một đời sống tinh thần vững vàng khi gặp chao đảo. Không kém phần quan trọng là luôn biết nâng tâm hồn mình lên trước những thực tại xem ra rất phũ phàng với bản thân và mọi người, hay nói cách khác là biết sống thái độ tích cực và tin tưởng. Âm nhạc lành mạnh cũng là một món ăn không thể thiếu trong việc nuôi dưỡng và nâng cao đời sống tinh thần….Chúng ta cũng cần biết học cách sống biết chia sẻ, cảm thông, tha thứ, thấu hiểu, và yêu thương những người đang sống quanh mình thay cho cách sống ích kỷ, hiềm tỵ, hận thù, và tham lam là những thứ làm cho mình bị chết và ra nặng nề.

Hành trình trở nên “Là” đích thực là một hành trình đầy những khó khăn và nỗ lực bản thân để tích lũy cái tốt, cái đẹp, và tinh túy của đời sống, đồng thời biết loại bỏ các tạp chất, những điều dơ bẩn và làm cho ta ra nặng nề. Còn chúng ta muốn là “Than đá” hay muốn là “Kim Cương” thì tùy theo chọn lựa của mỗi người. Bạn cũng cần biết là chẳng ai bắt bạn trở nên tốt hay xấu, trở nên hạnh phúc hay đau khổ, hay nói tắt một lời là trở nên “Than Đá” hay “Kim Cương”. Đó là tự do của chính bạn mà cả Thượng Đế cũng phải tôn trọng. Vì thế, xin hãy nhớ rằng ta không được quyền đổ lỗi, đổ thừa cho hoàn cảnh nếu ta chọn điều xấu và trở nên xấu.

46. Thái Độ Tích Cực

Posted in Đời Sống Tinh Thần with tags , , on Tháng Chín 1, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Một thái độ sống tích cực là một nhân tố vô cùng quan trọng để tạo nên một người tài năng và thành đạt. Cần nhớ rằng nó rất quan trọng giống như hành động thì quan trọng hơn là lời nói vậy. Rất nhiều người trong vô số những người thành đạt đã sống thái độ tích cực trong đời sống của mình để đạt đến những thành tựu lớn lao, họ chưa bao giờ biết chào thua để vươn đến sự hoàn hảo xuất chúng. Xin hãy xem một số ví dụ điển hình.

Nhà phát minh vĩ đại nói “máy hát thì luôn luôn có giá trị thương mại của nó còn máy thu thanh điên rồ sẽ phải mất giá trị vào thời của nó.” Người nói câu này chính là Thomas Edison.

Vào năm 1946 một người lỗi lạc đã nói “Một cuộn băng ghi hình sẽ chẳng có giá trị thị trường nào trong vòng sáu tháng đầu tiên sau khi ghi hình. Người ta sẽ chán ngấy cái cảnh phải nhìn chằm chằm vào cái hộp gỗ mỗi đêm.” Câu này của ông Darryl F. Zanuck, sau này trở thành người đứng đầu của hãng 20th Century Fox.

Mô tả về chiếc điện thoại vì tổng thống Hoa Kỳ Rutherfold B. Hayes nói “Đó là một phát minh đáng kinh ngạc. Nhưng ai trong số chúng ta đã từng muốn sử dụng chúng trước đó?”

Và sau cùng, câu nói hay nhất trong tất cả các lời phát biểu là “Mọi thứ có thể được phát minh thì đã được phát minh rồi.” Câu nói khôn ngoan này là của một ủy viên hội Văn Phòng Bảo Vệ Quyền Sáng Chế Hoa Kỳ, nói vào năm 1899.

- Christopher Notes.

45. Bình Phẩm

Posted in Đời Sống Tinh Thần on Tháng tám 31, 2009 by Muối & Ánh Sáng

Hai người mặc đồ thú nhồi bông dừng lại trước một cửa sổ nơi có một con cú được trưng bày ở đó. Hai người này lập tức bình phẩm về cách nó được đặt trong khung. Rồi thì đôi mắt không được tự nhiên, đôi cánh thì không tương xứng với vị trí của cái đầu, lông thì không được gọn gàng và đẹp mắt, đôi chân thì không thề nào thay đổi được nữa.

Ngay khi họ vừa ngừng lại việc bình phẩm của mình trên con cú kia, lập tức nó quay đầu lại… và chớp mắt với hai người kia.

- Pulpit Helps